Chào mừng bạn đến với Bách Khoa Forum!
Cộng đồng sinh viên Bách Khoa Hà Nội

Bạn đang xem diễn đàn dưới tư cách là khách nên sẽ có nhiều hạn chế. Đăng ký hoặc
Nếu bạn chưa có tài khoản thì hãy bỏ ít phút đăng ký để cùng tham gia thảo luận và giao lưu với chúng tôi nhé.

Những câu chuyện ngụ ngôn đầy ý nghĩa

Thảo luận trong 'Văn thơ' bắt đầu bởi elibrary, 1 Tháng chín 2017.

  1. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    Lương Tâm giá bao nhiêu


    Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên “khực” một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.

    Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: “Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!”. Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hà Tam đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Hà Tam toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy.

    Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to: “Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta…”

    Những lời trách cứ của ông lão chăn bò bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Hà Tam cười thầm trong bụng: Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?
  2. hungthang

    hungthang Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    3 Tháng ba 2012
    Bài viết:
    49
    Đã được mời trà đá:
    4
    Điểm thành tích:
    8
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Viện Công nghệ Hóa học
    Khóa học:
    K56
    Chiếc bút chì



    Một người thợ làm bút chì căn dặn cây bút chì mà mình vừa làm ra: “Trước khi ngươi được mang ra thế giới bên ngoài, ta có vài điều căn dặn “

    Cây bút chì chăm chú lắng nghe từng lời của ông, và ông bắt đầu nói: “Đây là những điều vô cùng quan trọng, ngươi không bao giờ được quên, nếu ngươi mong muốn trở thành một cây bút chì tốt nhất mà ngươi có thể!”

    "1. Đau đớn khi bị gọt giũa hết lần này đến lần khác là những gì ngươi sẽ phải trải qua, tất cả những điều đó là cần thiết để ngươi trở thành một cây bút chì tốt hơn.

    2. Chỉ khi ngươi được một người khác sử dụng, cầm trong tay thì khi đó ngươi mới có thể làm được nhiều công việc, thậm chí có thể là những điều vô cùng vĩ đại.

    3. Đừng lo lắng về những lỗi lầm ngươi mắc phải, tất cả chúng đều có thể sửa chữa được nếu ngươi vô tình phạm phải.

    4. Trên mỗi bề mặt mà ngươi được dùng đến, ngươi phải để lại dấu ấn riêng của mình. Trong bất kỳ điều kiện làm việc gì, ngươi cũng phải tiếp tục viết.

    5. Những gì quan trọng nhất, tinh túy nhất và định nghĩa ngươi luôn là những gì nằm sâu bên trong của nhà ngươi."

    Chiếc bút vâng lời, cảm ơn người thợ, khắc cốt ghi tâm từng lời dạy và ngoan ngoãn nằm vào hộp, với mục đích cuộc đời mình in hằn trong tim.

    Câu chuyện trên chỉ là về cây bút chì, nhưng bạn hãy đặt bản thân mình vào vị trí của chiếc bút chì đó. Câu chuyện bây giờ là về bạn, hãy ghi nhớ và đừng quên bài học hôm nay để trở thành một người tốt nhất trong khả năng của bạn.
  3. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    Không từ bỏ


    Sau đây là một câu chuyện có thật về cách Tổng thống Abraham Lincoln ứng xử trước tình huống khó khăn của chính ông:

    Vào thời gian đầu trong cuộc nội chiến ở Hoa Kỳ, người cố vấn của Lincoln khuyên ông nên từ bỏ trang trại Fort Sumter và mọi tài sản khác thuộc các bang miền Nam, vì sợ những tài sản này sẽ khiến mọi người nghi ngờ lý tưởng giải phóng nô lệ của ông.

    Khi nhận được lời khuyên ấy, ông chỉ cười mà trả lời người cố vấn của mình bằng một câu chuyện ngụ ngôn:

    “Anh có biết câu chuyện ngụ ngôn về sư tử và con gái người thợ rừng không?” Lincoln hỏi người cố vấn. “Aesop kể rằng, trong một khu rừng nọ có một con sư tử đem lòng yêu con gái của người thợ rừng. Một hôm, nó quyết định đánh bạo đến gặp cha của cô gái để xin hỏi cưới cô.

    Khi sư tử đến, cha cô gái nói rằng ông không thể đồng ý vì răng nanh của sư tử dài quá, có thể làm tổn hại đến con gái ông. Thế là ngay tức thì, sư tử chạy đến chỗ nha sĩ và mài mòn toàn bộ hàm răng của nó.

    Quay trở lại, sư tử cầu hôn cô gái lần nữa. Nhưng người thợ rừng lại bảo móng vuốt của nó dài quá, ông không muốn con gái mình bị đau. Thế là sư tử tìm đến chỗ vị y sĩ và nhổ hết móng vuốt của mình đi rồi quay lại nhà người thợ rừng. Nhưng người thợ rừng thấy rằng sư tử giờ đây đã hoàn toàn vô hại nên đã lập tức giết chết nó.” Lincoln ngừng một lát rồi nói tiếp: “Chẳng phải số phận tôi cũng sẽ giống như con sư tử đó nếu từ bỏ mọi thứ như lời anh khuyên?”.

    Hãy giữ vững lập trường và niềm tin vào chính bản thân của bạn, điều đó sẽ giúp các bạn thành công trên con đường mà mình đã chọn.
  4. hungthang

    hungthang Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    3 Tháng ba 2012
    Bài viết:
    49
    Đã được mời trà đá:
    4
    Điểm thành tích:
    8
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Viện Công nghệ Hóa học
    Khóa học:
    K56
    Cứu bạn


    Một người lính báo cáo với chỉ huy xin ra khỏi chiến hào để đưa về một đồng đội bị thương đang nằm trên trận địa.

    – Được, chỉ huy nói, nhưng cậu phải suy nghĩ cho kỹ.Cậu có thể sẽ mất mạng đấy mà nhiều khả năng đồng đội của cậu đã hi sinh.Tôi cho rằng cậu không nên mạo hiểm như vậy.

    Người lính vẫn quyết định lao mình ra khỏi chiến hào..

    Anh cõng đồng đội trở về.Khi chỉ còn cách căn cứ khoảng vài mét, dù trúng đạn của địch anh vẫn cố gắng đưa người bạn vào chiến hào.Sau khi kiểm tra vết thương người lính, chỉ huy nói:

    – Tôi đã bảo cậu rồi, không nên làm.Đồng đội của cậu đã chết, cậu thì lại bị thương.

    – Nhưng tôi vẫn nên làm, thưa sếp!

    – Cái gì? Nên làm? Bạn cậu đã chết rồi mà?

    Người lính mỉm cười:

    – Đúng, anh ấy chết rồi, nhưng tôi vẫn thấy nên làm.Khi tôi đến bên cạnh, anh ấy ôm tôi và nói: “Cậu đấy à. Mình biết thế nào cậu cũng tới”
  5. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    Mèo bắt chuột

    Sau 12 lần thất bại, chuẩn bị cuộc diễn thuyết lần thứ 13, diễn giả tìm đến học kinh nghiệm của một nhà sư phạm nổi tiếng.“Anh hỏi vì sao các bài nói của anh đều thất bại?”, nhà sư phạm nói. “Anh có thấy con mèo khi rình con chuột không? Toàn bộ tinh thần của nó đều tập trung vào con chuột. Không gì có thế phân tán sự chú ý của nó”.

    Hiểu được vấn đề, diển giả cảm ơn và chia tay nhà sư phạm.Một lần nữa bước lên diễn đàn, anh toàn tâm toàn ý tập trung vào đề tài hôm ấy, ký ức của trẻ thơ. Đang say sưa với những hồi úc của thời niên thiếu, một tràng pháo tay vang lên như sấm. Lúc ấy anh mới biết bài thuyết trình đã kết thúc.

    Cuối cùng, anh giành được phần thuởng cao nhất. Từ đó, mỗi lần bước lên diễn đàn, anh đều nhớ tới câu chuyện mèo bát chuột. Và anh trờ thành một diễn giả nổi tiếng.
  6. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    Mèo bắt chuột


    Sau 12 lần thất bại, chuẩn bị cuộc diễn thuyết lần thứ 13, diễn giả tìm đến học kinh nghiệm của một nhà sư phạm nổi tiếng.“Anh hỏi vì sao các bài nói của anh đều thất bại?”, nhà sư phạm nói. “Anh có thấy con mèo khi rình con chuột không? Toàn bộ tinh thần của nó đều tập trung vào con chuột. Không gì có thế phân tán sự chú ý của nó”.

    Hiểu được vấn đề, diển giả cảm ơn và chia tay nhà sư phạm.Một lần nữa bước lên diễn đàn, anh toàn tâm toàn ý tập trung vào đề tài hôm ấy, ký ức của trẻ thơ. Đang say sưa với những hồi úc của thời niên thiếu, một tràng pháo tay vang lên như sấm. Lúc ấy anh mới biết bài thuyết trình đã kết thúc.

    Cuối cùng, anh giành được phần thuởng cao nhất. Từ đó, mỗi lần bước lên diễn đàn, anh đều nhớ tới câu chuyện mèo bát chuột. Và anh trờ thành một diễn giả nổi tiếng.
  7. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    BỌ NGỰA BẮT VE SẦU, CHIM SẺ RÌNH SAU LƯNG

    Thời Xuân Thu, Ngô Vương là một vị vua vô cùng ngang ngược, các vị đại thần đều khó mà thuyết phục được ông.

    Một lần, Ngô Vương chuẩn bị tấn công nước Sở, nói rằng nếu ai can gián thì sẽ giết chết người đó. Các vị đại thần biết được tin này đều rất lo lắng, bởi nếu nước Ngô đem quân đi đánh giặc nước khác thì chính nước Ngô có thể bị một nước khác mạnh hơn tấn công. Thế nhưng, không vị đại thần nào dám can ngăn Ngô Vương.

    Trong số các vị đại thần, có một người tính tình chính trực. Trở về nhà, ông vẫn lo lắng không yên về chuyện này, nhưng không biết phải can ngăn vua như thế nào. Ông sốt ruột đi đi lại lại trong hoa viên. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy một con bọ ngựa đang rình bắt một con ve sầu, đằng sau bọ ngựa có một con chim sẻ đang nhìn chằm chằm vào nó. Nhìn cảnh ấy, ông liền nghĩ ra một cách để khuyên can vua.

    Sáng sớm hôm sau, vị đại thần đến ngự hoa viên. Khi Ngô Vương đi tới, ông giả vờ không trông thấy, trong tay cầm một cái súng bắn chim, nhìn chăm chú vào một cái cây. Ngô Vương rất tức giận, hỏi:

    - Mới sáng ra khanh đã đến đây làm gì? Tại sao nhìn thấy bản vương mà không quỳ?

    Vị đại thần làm ra vẻ vừa nhìn thấy nhà vua, vội vàng nói:

    - Vừa rồi thần mải nhìn con ve sầu và bọ ngựa trên cây nên không biết bệ hạ đến. Xin bệ hạ thứ tội.

    Ngô Vương tha tội vô lễ cho ông ta, tò mò hỏi:

    - Con ve sầu bà bọ ngựa trên cái cây này có gì đáng để xem vậy?

    Vị đại thần đáp:

    - Thần nhìn thấy một con ve sầu đang uống sương, không đề phòng một con bọ ngựa đang cong mình chuẩn bị tấn công nó. Nhưng con bọ ngựa không ngờ rằng có một chú chim sẻ cũng đang rình bắt mình, còn con chim sẻ lại không biết rằng trong tay thần đang cầm súng bắn chim định bắn nó.

    Ngô Vương nghe xong, ngẫm nghĩ rồi cười:

    - Ta đã hiểu ý của khanh rồi.

    Cuối cùng, Ngô Vương quyết định không tấn công nước Sở nữa.

    Lời bàn:

    Nếu chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà không tính đến cái hoạ ẩn nấp phía sau thì sẽ khiến mình rơi vào cái thế hiểm nguy.
  8. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    ĐÔNG THI

    Thời Xuân Thu, ở nước Việt có một cô gái vô cùng xinh đẹp tên là Tây Thi. Nàng được người đời sau coi là một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc cổ đại. Người ta thường tả sắc đẹp của nàng khiến cho chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn. Trong mắt mọi người, từng động tác cử chỉ bình thường của nàng cũng đều uyển chuyển, đẹp đẽ đáng yêu.

    Tây Thi bị bệnh đau ngực, cứ mỗi lần phát bệnh, nàng đều lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt. Dù vậy, trong mắt mọi người, ngay cả dáng vẻ ấy của nàng cũng đẹp não nùng, khiến cho người ta thêm yêu mến.

    Ở thôn bên cạnh có một cô gái xấu xí tên là Đông Thi, luôn tìm mọi cách trang điểm để trở nên xinh đẹp. Một hôm, Đông Thi gặp Tây Thi trên đường, thấy Tây Thi lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt, trông vô cùng xinh đẹp. Đông Thi nghĩ, người ta ca ngợi Tây Thi xinh đẹp, hoá ra là vì dáng vẻ của cô ta khi nhăn mặt, nếu làm như thế nhất định mình cũng sẽ trở nên xinh đẹp. Thế là Đông Thi bắt trước Tây Thi, tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt, diễu qua diễu lại trong thôn. Điệu làm bộ làm tịch ấy khiến cho cô ta vốn đã xấu xí lại càng trở nên khó coi hơn, mọi người trông thấy đều phải vội vàng đóng cửa lại.

    Lời bàn:

    Muốn được trở nên xinh đẹp không có gì là sai. Đông Thi đã sai ở chỗ không hiểu thế nào là đẹp. Không phải thấy người khác đẹp, cứ bắt chước theo là có thể trở nên xinh đẹp. Biết là chính mình, tự nhiên như mình vốn có thì đã đẹp lên một phần rồi.
  9. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    LỪA VÀ HỔ

    Thời xưa, ở vùng Quý Châu không có Lừa. Có một người hay làm việc tốt đã chở một con lừa đến đây bằng thuyền. Sau đó, ông ta mới phát hiện ra rằng ở đây hầu như không có việc gì cần đến lừa. Thế là ông ta đành thả lừa vào rừng.

    Một hôm, có một con Hổ đi dạo ở trong rừng. Từ xa, Hổ đã trông thấy Lừa. Lần đầu tiên nhìn thấy một con vật cao lớn như vậy, Hổ nghĩ Lừa chắc hẳn phải là một kẻ có bản lĩnh cao cường. Mặc dù bản thân là "Vua rừng xanh", nhưng Hổ vẫn không dám coi thường Lừa. Thế là Hổ nấp một chỗ và bí mật quan sát. Khi nó nhận thấy Lừa không phải là mối đe doạ quá lớn đối với mình, nó liền chầm chậm tiến tới, muốn kết bạn với Lừa. Lừa thấy có một kẻ to gan lớn mật xuất hiện trên lãnh thổ của mình, liền kêu lên một tiếng. Từ tiếng kêu mà suy thì Lừa rõ phải là một kẻ hùng mạnh. Hổ bị một phen khiếp đảm, tưởng Lừa định tấn công mình, sợ hãi chạy trốn. Nhưng Hổ chạy đi rồi mới nhận ra rằng Lừa không hề đuổi theo, mà vẫn nhởn nhơ gặm cỏ ở chỗ cũ. Sau nhiều lần quan sát, Hổ phát hiện ra Lừa không hề có bản lĩnh gì đặc biệt, và nó cũng không còn sợ tiếng kêu của Lừa nữa.

    Hổ càng ngày càng tiếp cận Lừa gần hơn. Khi Lừa đang ăn cỏ, nó chạy tới chạm nhẹ vào Lừa, hoặc khi Lừa đi dạo thì Hổ cố ý đi qua va vào Lừa.

    Hổ liên tục thử thách sự kiên nhẫn của Lừa. Lừa vô cùng tức giận, lần nào cũng giơ móng guốc đá Hổ.

    Dần dần, Hổ biết rằng bản lĩnh lớn nhất của Lừa chỉ là móng guốc để đá đối phương. Nó mừng rỡ phi vọt lên xông vào Lừa, gầm lên một tiếng và cắn chết Lừa.

    Lời bàn:
    Phải biết tin tưởng vào khả năng của mình, dám đấu tranh và giỏi đấu tranh thì không gì là không thể chiến thắng.
  10. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    MUA XƯƠNG NGỰA

    Ngày xưa, có một ông vua rất thích ngựa thiên lý. Vua đã phái người đi khắp nơi để tìm kiếm, nhưng suốt 3 năm trôi qua mà vẫn không tìm được một con ngựa thiên lý nào.

    Một vị đại thần tự nguyện đứng ra đảm nhiệm việc này. Ông ta tâu với vua:

    - Tâu bệ hạ, bệ hạ chỉ cần giao cho thần một nghìn hai trăm lượng vàng, thần sẽ mua về cho bệ hạ một con ngựa thiên lý.

    Nhà vua rất vui mừng, giao cho ông ta một nghìn hai trăm lượng vàng. Vị đại thần đi khắp nơi, hỏi thăm nhiều người, cuối cùng cũng có tin về một con ngựa thiên lý. Nhưng khi vị đại thần tìm được đến nơi thì con ngựa đã chết. Vị đại thần nghĩ, giờ mà quay về tay không thì biết ăn nói làm sao. Thế là ông ta bèn bỏ ra 500 lượng vàng để mua xương của con ngựa chết. Trở về hoàng cung, vị đại thần tâu với nhà vua rằng ông ta đã mua được ngựa thiên lý. Nhà vua rất đỗi vui mừng, sai dắt ngựa ra cho vua xem.

    Vị đại thần mở một chiếc bao lấy xương ngựa ra dâng lên vua. Nhà vua nổi giận, bảo:

    - Cái trẫm cần là một con ngựa sống cậy được ngàn dặm một ngày. Khanh lại mang về một đống xương ngựa vô dụng. Khanh định đùa giỡn với trẫm sao?

    Vị đại thần bình tĩnh nói:

    - Nếu người ta biết bệ hạ dám bỏ 500 lượng vàng ra để mua xương của một con ngựa thiên lý đã chết, thì lo gì không có người mang ngựa thiên lý đến dâng cho bệ hạ.

    Nhà vua không tin lắm, nhưng cũng không trách tội vị đại thần nữa. Tin đó được truyền đi, người ta đều tin đức vua là một người yêu ngựa thiên lý thật sự.

    Chẳng bao lâu sau, nhà vua đã được dâng tặng những con ngựa thiên lý tốt nhất.

    Lời bàn:

    Làm bất kỳ điều gì cũng không nên chỉ nói miệng, mà phải thể hiện thành ý và có hành động cụ thể, như thế mới được người khác tin tưởng và nể phục.
  11. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    NGƯỜI CHA VÀ BÓ TÊN

    Có một người cha trước khi chết gọi ba người con trai đến bên giường, đưa cho họ một bó tên và bảo:

    - Các con hãy thử bẻ bó tên này xem ai có thể bẻ gãy được.

    Người con cả gắng hết sức nhưng không thể bẻ nổi bó tên. Người con thứ cũng bẻ, nhưng vô ích. Người con út lấy hết sức bình sinh để bẻ, bó tên vẫn không bị gãy một chiếc nào.

    Người cha cầm lấy bó tên và tháo ra, rồi bẻ từng chiếc một, không cần mất sức cũng bẻ gãy hết rồi ôn tồn nói với các con:

    - Đó chính là sức mạnh của sự đoàn kết. Nếu các con biết đoàn kết với nhau thì không ai có thể đánh bại được các con. Hãy hứa với cha rằng, ba con sẽ chung sống hoà thuận và đoàn kết, thương yêu nhau sau khi cha nhắm mắt xuôi tay.

    Nói xong, người cha trút hơi thở cuối cùng.

    Người cha chết đi để lại cho các con rất nhiều tài sản, nhưng lại không nói phải phân chia như thế nào. Ba anh em đền tranh lấy phần hơn, không ai chịu nhường ai. Thế rồi, họ dứt khoát chia riêng rẽ mỗi người một gian nhà và không qua lại với nhau nữa, quên hẳn lời cha dặn trước khi qua đời.

    Không lâu sau, có một chủ nợ đến nhà, đòi 3 anh em phải trả món nợ mà cha họ đã vay trước đây. Ba anh em đùn đẩy nhau, không ai chịu trả nợ cho cha.

    Chủ nợ kiện 3 người lên quan. Quan phủ bắt 3 anh em mỗi người phải bỏ ra một phần đủ để trả món nợ. Họ vẫn ngoan cố không chịu. Quan phủ liền tịch thu tải sản của họ. Tới lúc ấy, họ mới nhớ tới lời dặn dò của cha, nhưng hối hận thì đã muộn mất rồi.

    Lời bàn:

    Có câu "Một cây làm chẳng lên non", khi gặp khó khăn, nếu đoàn kết một lòng thì nhất định sẽ vượt qua.
  12. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    CHUỘT NHÀ VÀ CHUỘT ĐỒNG

    Chuột nhà và Chuột đồng là bạn thân của nhau. Chuột đồng sống ở nông thôn, ngày ngày ra đồng ăn thóc, cuộc sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Chuột nhà sống trong một hốc tường của một gia đình giàu có ở thành phố. Khi chủ nhà đi vắng, Chuột nhà chạy ra trộm thức ăn: nào là đỗ, thóc, pho mát, mật ong... Cuộc sống của Chuột nhà cực kỳ sung túc.

    Một hôm, Chuột đồng mời Chuột nhà đến chơi. Chuột nhà diện lễ phục về chốn đồng quê dự tiệc. Chuột đồng mang đại mạch và thóc mà mình dự trữ được ra đãi khách. Chuột nhà vừa ăn đại mạch và thóc vừa bảo Chuột đồng:

    - Bạn thân mến ơi, bạn sống như một con kiến tầm thường vậy. Còn chỗ tôi thì có bao nhiêu là thứ ngon. Bạn hãy lên thành phố hưởng thụ với tôi.

    Thế là Chuột đồng theo Chuột nhà lên thành phố sinh sống. Trong bếp nhà chủ của Chuột nhà, Chuột đồng thấy có đõ, thóc, lại còn có cả pho mát, mật ong... Nó thèm đến nỗi nước miếng cứ chảy ra ròng ròng. Không ngờ Chuột nhà lại có lắm cái ăn như vậy, nó rất ngưỡng mộ Chuột nhà.

    Khi chúng đang chuẩn bị đánh chén thì có tiếng người mở cửa bếp. Chuột nhà nhát gan, nghe thấy tiếng động liền ba chân bốn cẳng chui tọt vào hang. Khi xung quanh yên tĩnh trở lại nó mới dám chui ra. Vừa định cầm miếng pho mát lên thì lại có người mở cửa bếp. Chuột nhà lại vội vàng trốn vào hang.

    Lúc này, Chuột đồng đói đến mức bụng kêu òng ọc. Nó run run nói với Chuột nhà:

    - Tạm biệt bạn thân mến! Bạn cứ việc hưởng thụ những thứ ngon lành này đi, còn tôi không muốn cứ phải nơm nớp lo sợ như thế nữa. Tôi sẽ quay về ăn thóc, sống một cuộc sống bình thường và yên ổn.

    Lời bàn:

    Một cuộc sống giản dị nhưng vui vẻ, hạnh phúc còn hơn là sung túc, ăn ngon mặc đẹp nhưng luôn phải lo lắng, sợ hãi.
  13. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    CHUỘT NHÀ VÀ CHUỘT ĐỒNG

    Chuột nhà và Chuột đồng là bạn thân của nhau. Chuột đồng sống ở nông thôn, ngày ngày ra đồng ăn thóc, cuộc sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Chuột nhà sống trong một hốc tường của một gia đình giàu có ở thành phố. Khi chủ nhà đi vắng, Chuột nhà chạy ra trộm thức ăn: nào là đỗ, thóc, pho mát, mật ong... Cuộc sống của Chuột nhà cực kỳ sung túc.

    Một hôm, Chuột đồng mời Chuột nhà đến chơi. Chuột nhà diện lễ phục về chốn đồng quê dự tiệc. Chuột đồng mang đại mạch và thóc mà mình dự trữ được ra đãi khách. Chuột nhà vừa ăn đại mạch và thóc vừa bảo Chuột đồng:

    - Bạn thân mến ơi, bạn sống như một con kiến tầm thường vậy. Còn chỗ tôi thì có bao nhiêu là thứ ngon. Bạn hãy lên thành phố hưởng thụ với tôi.

    Thế là Chuột đồng theo Chuột nhà lên thành phố sinh sống. Trong bếp nhà chủ của Chuột nhà, Chuột đồng thấy có đõ, thóc, lại còn có cả pho mát, mật ong... Nó thèm đến nỗi nước miếng cứ chảy ra ròng ròng. Không ngờ Chuột nhà lại có lắm cái ăn như vậy, nó rất ngưỡng mộ Chuột nhà.

    Khi chúng đang chuẩn bị đánh chén thì có tiếng người mở cửa bếp. Chuột nhà nhát gan, nghe thấy tiếng động liền ba chân bốn cẳng chui tọt vào hang. Khi xung quanh yên tĩnh trở lại nó mới dám chui ra. Vừa định cầm miếng pho mát lên thì lại có người mở cửa bếp. Chuột nhà lại vội vàng trốn vào hang.

    Lúc này, Chuột đồng đói đến mức bụng kêu òng ọc. Nó run run nói với Chuột nhà:

    - Tạm biệt bạn thân mến! Bạn cứ việc hưởng thụ những thứ ngon lành này đi, còn tôi không muốn cứ phải nơm nớp lo sợ như thế nữa. Tôi sẽ quay về ăn thóc, sống một cuộc sống bình thường và yên ổn.

    Lời bàn:

    Một cuộc sống giản dị nhưng vui vẻ, hạnh phúc còn hơn là sung túc, ăn ngon mặc đẹp nhưng luôn phải lo lắng, sợ hãi.
  14. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    CON HƯƠU TRONG CHUỒNG BÒ

    Có một con Hươu đang dạo chơi trong rừng, không cẩn thận lạc vào một thôn làng đông người sinh sống. Một con chó săn phát hiện ra, liền sủa dữ dội "Gâu, gâu gâu!" và xông về phía Hươu. Hươu sợ hãi quay đầu bỏ chạy. Trong lúc cuống quýt, nó chạy vào sân nhà một người nông dân. Không còn chỗ nào có thể nương náu được, Hươu đành phải cầu xin đàn bò trong chuồng:

    - Các bạn ơi, xin hãy cứu tôi! Xin cho tôi được trốn vào giữa các anh.

    Một con bò tốt bụng bảo:

    - Ôi, anh bạn thật không may! Sao anh lại chạy vào đây chốn? Trốn ở đây thì khác gì tự chui đầu vào rọ?

    Hươu đáp:

    - Chỉ cần các anh cho tôi trốn ở đây, tôi sẽ có cơ may chạy thoát.

    Lát sau, tiếng sủa của chó săn xa dần, nhưng Hươu lại chưa chịu bỏ đi.

    Buổi chiều muộn, người chăn gia súc đi cho gia súc ăn, nhưng không phát hiện ra Hươu. Khi quản gia và người hầu đi qua chuồng bò cũng không để ý thấy có con Hươu trong đó. Hươu mừng rỡ nghĩ mình cuối cùng cũng được an toàn, liền quay sang đàn bò tỏ lòng cảm ơn. Một con bò nhắc nhở nó:

    - Anh còn không đi mau. Dù bọn tôi có muốn che chở cho anh thì cũng có lúc không làm gì được. Vẫn còn một người nữa sẽ đi qua chuồng bò. Ông ta là một người rất cẩn thận. Nếu ông ta không phát hiện ra anh thì anh mới thực sự được an toàn.

    Đúng lúc người đó bước vào chuồng bò. Ông ta vừa phàn nàn rằng thức ăn cho bò không được tốt, vừa đi vào vựa cỏ, lớn tiếng nói:

    - Làm ăn kiểu gì mà chỉ có mỗi một nhúm cỏ thế này. Cỏ rải trong chuồng cũng mỏng. Đến cả mấy cái mạng nhện cũng không quét sạch.

    Người chủ đi qua đi lại trong chuồng bò kiểm tra từng thứ một. Bỗng ông ta phát hiện ra có hai chiếc sừng Hươu lộ ra trên cỏ, liền gọi người đến bắt và làm thịt Hươu.

    Lời bàn:

    Chớ nên tham một phút thoải mái mà quên đi nguy hiểm liền kề.
  15. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    THỎ THAY RĂNG

    Trong một khu rừng nọ có một chú Thỏ rất nhát gan. Cứ nhìn thấy bóng dáng của Cáo là Thỏ vội quay đầu bỏ chạy. Có cách gì giúp mình không sợ Cáo nữa không? Suy nghĩ mãi, cuối cùng Thỏ nghĩ ra một cách rất hay, ấy là thay một bộ răng trông thật hung dữ. Nó tìm đến bác sĩ Hạc, bảo:

    - Bác sĩ Hạc yêu quý, bác chuyên chữa răng cho mọi người, xin bác thay cho cháu một hàm răng mới.

    Bác sĩ Hạc ngạc nhiên:

    - Sao thế? Răng của cháu vẫn còn rất tốt mà.

    - Tuy răng của cháu không bị hỏng, nhưng mà nó quá nhỏ. Bác lắp cho cháu một hàm răng giống như của Sư tử ấy.

    - Nhưng cháu muốn có hàm răng giống như của Sư tử để làm gì vậy?

    - Cháu không muốn cứ nhìn thấy Cáo là phải chạy trốn nữa. Nếu mà làm cho Cáo phải chạy khi nhìn thấy cháu thì hay biết mấy.

    Bác sĩ Hạc rất thông cảm cho hoàn cảnh của Thỏ, liền thay cho nó một hàm răng giống như của Sư tử. Thỏ soi gương, sung sướng thốt lên:

    - Tuyệt quá, giờ mình sẽ đi tìm Cáo!

    Thỏ vào rừng, xông xáo khắp nơi tìm Cáo. Lúc sau, Cáo từ bụi cây bước ra, tiến về phía Thỏ. Trong thấy Cáo từ xa, Thỏ sợ quá co giò chạy biến. Nó chạy đến nhà bác sĩ Hạc, lắp bắp:

    - Bác... bác... sĩ ơi! Xin bác thay cho cháu hàm răng khác.

    - Sao thế? Hàm răng này không tốt à?

    - Không, không phải ạ! Hàm răng này vẫn nhỏ quá. Bác có hàm răng nào to hơn không ạ?

    - Dù có thay hàm răng to hơn thì cũng chẳng có tác dụng gì đâu, cháu sẽ vẫn sợ Cáo thôi. Thỏ con này, cháu nên thay tim ấy, bỏ trái tim Thỏ đi và thay bằng trái tim Sư tử thì mới được.

    Lời bàn:

    Vẻ bề ngoài không thể làm thay đổi được bản chất bên trong. Bản tính của mỗi người là rất khó thay đổi.
  16. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    DIỀU HÂU VÀ CÚ MÈO

    Diều Hâu và Cú Mèo lúc nào cúng gây sự với nhau, không con nào chịu nhịn con nào. Một hôm, chúng quyết định sẽ không gây sự với nhau nữa, mà sẽ thân thiện với nhau, từ kẻ thù trở thành bạn tốt và hứa sẽ không ăn thịt con cái của nhau. Diều hâu lấy danh dự là vua của các loài chim ra cam đoan, còn Cú mèo thì đảm bảo bằng chính tính mạng của mình.

    - Anh có biết mặt các con tôi không? - Cú mèo hỏi.

    - Tôi không biết.

    - Thế thì không ổn. - Cú mèo lo lắng nói. - Tôi lo rằng nếu anh gặp chúng mà lại không biết đó là con tôi thì nhất định anh sẽ ăn thịt chúng.

    - Vậy chị tả hình dáng chúng cho tôi biết đi. Nếu không chỉ cần cho tôi xem mặt chúng, tôi đảm bảo sẽ không làm hại chúng.

    - Các con tôi trông rất đáng yêu và vô cùng xinh đẹp. Anh mà gặp chúng thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay. Anh hãy nhớ đấy nhé, nếu không các con tôi gặp nguy hiểm mất.

    Buổi chiều muộn, Cú mèo bay đi tìm thức ăn cho con. Diều hâu bay đến một hang núi và nhìn thấy mấy con vật trông rất kỳ quái và xấu xí. Diều hâu nghĩ: "Con của chị bạn Cú mèo vô cùng xinh đẹp nên chắc những con này không phải con của chị ấy. Mình sẽ dùng chúng làm bữa tối". Thế là Diều hâu có một bữa tối ngon lành.

    Khi Cú mèo trở về tổ, nhìn thấy đàn con của mình giờ chỉ còn lại mấy cái móng, nó đau lòng muốn ngất đi. Biết được chính Diều hâu đã ăn thịt các con mình, nó mắng Diều hâu là quân trộm cướp độc ác. Lúc ấy, một con Cú mèo khuyên giải nó:

    - Cũng tại chị khoa trương với Diều hâu rằng các con chị vô cùng xinh đẹp. Diều hâu đâu có nghĩ đó là các con chị.

    Lời bàn:

    Mỗi người đều phải nhận biết đúng về bản thân, vừa phải nhìn thấy ưu điểm, vừa phải nhìn thấy rõ những hạn chế và khuyết điểm của mình.
  17. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    NHÀ VUA VÀ CON VẸT

    Nhà vua và hoàng tử mỗi người nuôi một con Vẹt. Hai con Vẹt ấy cũng là hai cha con. Nhà vua rất yêu quý con Vẹt cha, hoàng tử thì yêu con Vẹt con hơn. Ngoài ra, hoàng tử còn nuôi một con Chim sẻ cực kỳ đẹp đẽ và Chim sẻ cũng mang lại cho chàng nhiều niềm vui.

    Một lần, Vẹt con và Chim sẻ tranh nhau ăn thịt quay nên cãi nhau. Kết cục, Chim sẻ bị Vẹt con mổ cho suýt chết. Chim sẻ rụt đầu, cụp cánh lại, trông rất thảm thương. Hoàng tử vô cùng tức giận, ra lệnh giết chết Vẹt con.

    Vẹt cha biết tin, vô cùng đau lòng. Nó phẫn nộ xông vào hoàng tử và mổ mù mắt chàng. Vệt cha sợ nhà vua tìm mình báo thù liền bay đến một cây thông và trốn trên ngọn cây.

    Nhà vua muốn lừa Vẹt cha quay về, bèn đi đến dưới gốc cây thông và nói với nó:

    - Vẹt yêu quý, hãy trở về với ta đi!

    - Không, tôi không thể trở về được. - Vẹt cha kiên quyết nói.

    - Vẹt hãy trở về với ta, chúng ra sẽ lại sống như trước kia. - Nhà vua nhẹ nhàng thuyết phục.

    - Nếu tôi trở về, bệ hạ sẽ giết tôi!

    - Chúng ra là bạn, sao ta lại giết người?

    - Bởi vì bệ hạ muốn báo thù cho con.

    - Ta đảm bảo sẽ không lại hại ngươi. Bởi vì hoàng tử đã sai, nó không nên giết chết con ngươi.

    - Bệ hạ, làm sao để tôi tin ngài được?

    - Ngươi hãy bay vào lồng đi! Ta đảm bảo với ngươi.

    Vẹt tin lời vua, vỗ cánh bay vào lồng. Nhà vua tóm lấy chú Vẹt, hằn học nói:

    - Chúng ta là bạn, lẽ ra ngươi không nên mổ mù mắt con trai ta. Ngươi sẽ bị trừng phạt.

    Lời bàn:

    Dù là bạn bè nhưng cũng không được dễ dàng tin mọi lời người khác nói. Đôi khi, bạn bè lại chính là kẻ thù đáng sợ nhất.
  18. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    NGƯỜI TIỀU PHU VÀ THẦN HERMES

    Một hôm, người tiều phu ra bờ sông chặt củi. Bỗng anh ta bị tuột tay, làm chiếc rìu rơi tõm xuống sông. Nước sông chảy xiết nên chiếc rìu bị cuốn đi.

    Người tiều phu ngồi trên bờ khóc. Tiếng khóc của anh ta làm kinh động đến thần Hermes, vị thần của những người chăn thú trong rừng. Thần Hermes hiện ra, hỏi:

    - Sao ngươi lại thảm thiết thương tâm như thế?

    Người tiều phu đáp:

    - Thưa thần tôn kính, chiếc rìu của con bị rơi xuống sông mất rồi.

    Thần Hermes bước xuống sông, một lát sau trở lên, tay cầm một chiết rìu bằng vàng, đưa cho người tiều phu, hỏi:

    - Đây có phải là chiếc rìu của nhà người không?

    Người tiều phu nhìn chiếc rìu đáp:

    - Không phải ạ, chiếc rìu của con khác cơ.

    Thần Hermes lại lặn xuống và trở lên với một chiếc rìu bằng bạc trong tay. Ngài hỏi người tiều phu:

    - Chiếc rìu này có phải của ngươi không?

    Người tiều phu đáp:

    - Cũng không phải ạ.

    Thần Hermes lại lặn xuống một lần nữa, và vớt lên chiếc rìu bằng sắt của người tiều phu. Người tiều phu nhìn thấy chiết rìu của mình thì mừng rỡ nói:

    - Đội ơn thần, đầy mới đúng là chiếc rìu của con!

    Thần Hermes thấy người tiều phu tính tình thật thà chất phác, liền tặng cho anh ta chiếc rìu vàng và rìu bạc.

    Người tiều phu đem ba chiếc rìu về nhà và đem chuyện kể cho bà con trong thôn. Có một người nghe xong chuyện, bèn quyết định đi thử vận may. Anh ta đi ra bờ sông và ném rìu của mình xuống nước để dòng nước xiết cuốn đi. Rồi anh ta ngồi bên bờ sông khóc lóc ầm ĩ.

    Nghe thấy tiếng khóc, thần Hermes đến trước mặt anh ta hỏi:

    - Sao ngươi lại khóc?

    - Thưa thần! - Anh ta đáp. - Chiếc rìu của con bị rơi xuống sông mất rồi ạ. Xin người giúp con vớt nó lên.

    Thần Hermes vớt lên một chiếc rìu vàng, hỏi đó có phải là của anh ta không.

    Anh ta mừng rỡ đáp:

    - Vâng, đúng là chiếc rìu của con đấy ạ!

    Thần Hermes nghe vậy, không những không thưởng cho anh ta chiếc rìu bằng vàng đó, mà ngay cả chiếc rìu sắt của anh ta ngài cũng không vớt cho nữa.

    Lời bàn:

    Thật thà là một đức tính tốt. Một người thật thà sẽ được người khác tin tưởng và tôn trọng.
  19. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    CÔ GÁI VẮT SỮA

    Ở trang trại nọ có một cô gái vắt sữa nhan sắc bình thường. Công việc hàng ngày của cô là cho bò sữa ăn và vắt sữa cho chúng. Thế nên quần áo cô lúc nào cũng dính đầy sữa, đầu tóc mặt mũi nhem nhuốc. Cô gái vắt sữa rất thích mơ mộng đến lúc mình trở nên xinh đẹp.

    Một hôm, sau khi vắt sữa xong, cô đội bình sữa trên đầu và đi về trang trại. Đi được một đoạn là cô lại bắt đầu mơ mộng:"Đến bao giờ mình mới được mặc những bộ váy mới nhỉ? Năm sau? Hay là năm sau nữa? Không, mình không muốn phải đợi quá lâu. Mình đã nói chuyện này với mẹ nhiều lần rồi, nhưng mẹ chẳng chịu để tâm. Đúng rồi, sao mình không xin mẹ bình sữa này nhỉ? Mình có thể dùng tiền bán bình sữa này để mua 300 quả trứng gà. Trừ đi những quả bị ung thì ít nhất cũng nở được 250 con gà con. Mình sẽ vỗ béo chúng, đến mùa thu chúng sẽ thành những con gà trống và gà mái béo tốt, khi nào giá gà lên cao nhất, mình sẽ đem ra chợ bán. Tới lúc đó, mình sẽ kiếm được rất nhiều tiền, đủ để mua một bộ váy mới thật đẹp. Mình sẽ mặc chiếc váy đó trong đêm hội Giáng sinh. Các chàng trai trẻ sẽ tranh nhau cầu hôn mình, còn mình sẽ lắc đầu từ chối bọn họ..."

    Tưởng tượng đến đây, cô gái vắt sữa lắc đầu một cái. Thế là bình sữa trên đầu rơi xuống, sữa đổ ra lênh láng trên mặt đất, những mơ tưởng đẹp đẽ của cô cũng tan theo.

    Lời bàn:

    Dù cho mơ ước có đẹp đến đâu thì cũng không thể bỗng dưng biến thành hiện thực được. Muốn biến ước mơ thành hiện thực thì phải tích cực hành động.
  20. elibrary

    elibrary Mới vào trường

    Tham gia ngày:
    7 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    119
    Đã được mời trà đá:
    12
    Điểm thành tích:
    18
    Trường đang học:
    Đại Học Bách Khoa Hà Nội
    Khoa Viện:
    Chưa phân khoa
    Lớp học:
    BK
    Khóa học:
    K56
    LỢN ĐI CHỢ

    Ông chủ lùa một con Lợn béo, một con Dê và một con Cừu lên xe ngựa mang ra chợ. Người trong thôn thấy vậy liền hỏi:

    - Ông định mang chúng ra chợ bán à?

    Ông ta đáp:

    - Không, tôi không định bán chúng. Tôi chỉ đem chúng đi cho chúng biết đây biết đó thôi.

    Ông chủ còn nói với người trong thôn rằng, ở chợ có gánh xiếc rong biểu diễn ảo thuật. Thế nhưng Lợn ỉn không tin những gì ông chủ nói. Nó nghĩ, ngày tận số của nó đã đến.

    Trên đường đi, Lợn ỉn kêu gào như thể có một trăm người đồ tể đang đuổi theo đòi giết nó. Tiếng gào thét của nó làm cho người ta không chịu nổi. Còn Dê và Cừu thì lại rất bình thản, đối với chúng, việc này chẳng có gì phải lấy làm lạ, cũng không thể nào là tai hoạ sắp giáng xuống đầu. Chúng không thể hiểu nổi tại sao Lợn lại phải ra sức kêu cứu như thế.

    Ông chủ cau mày, bảo Lợn ỉn:

    - Mày không ngồi im một lúc được à? Làm ồn khiến bọn ta ong hết cả đầu. Mày thử nhìn con Dê hiền lành mà xem, ít nhất thì nó cũng biết yên lặng nghỉ ngơi. Rồi trông Cừu mà xem, nó thật biết nghe lời, mày đã nghe thấy nó kêu tiếng nào chưa?

    - Chúng đều là lũ ngốc, còn tôi không thế. - Lợn ỉn lập tức đáp lại. - Nếu chúng biết rằng chúng sắp gặp tai hoạ thì chúng chắc chắn còn kêu to hơn tôi. Cho dù là một kẻ hiền lành thế nào cũng sẽ ra sức kêu cứu, thậm chí còn kêu rách cả họng ấy chứ. Không đúng thế thì tôi cứ là thành món ăn trên bàn ngay. Ôi, gia đình thân yêu của tôi.

    Nói xong, Lợn lại tiếp tục gào lên kêu cứu.

    Lời bàn:

    Khi tai hoạ tới, sợ hãi và than thân trách phận cũng không thể thay đổi được thực tế. Cách tốt nhất là cố gắng thay đổi vận mệnh của mình ngay từ đầu

Chia sẻ trang này